Phóng viên danh dự

21.08.2020

Xem nội dung bằng ngôn ngữ khác
  • 한국어
  • English
  • 日本語
  • 中文
  • العربية
  • Español
  • Français
  • Deutsch
  • Pусский
  • Tiếng Việt
  • Indonesian
20200821_damyang_pvdd_vn_article_001

Những con đường phủ đầy cây cối xanh tươi như gột rửa cơ thể và tâm hồn bất kì ai đến với những khu vườn ở Damyang. (Ảnh: Chụp màn hình từ video trên kênh YouTube K-HERITAGE.TV)



Bài viết = Phóng viên danh dự Korea.net<font color="#4f81bd"> Vũ Đỗ Hải Hà</font>

Giữa cuộc sống bộn bề lo toan, môi trường xung quanh ngột ngạt khiến bạn dễ bị căng thẳng, bạn muốn tâm hồn mình trở nên thanh tịnh, thư thái? Hãy cùng ghé thăm huyện Damyang và tìm hiểu về cách người xưa cảm nhận và sống hòa hợp với thiên nhiên như thế nào nhé!

Damyang, một huyện nằm ở phía nam tỉnh Jeolla, nơi nổi tiếng với các sản vật địa phương là tre và dâu tây. Damyang có thiên nhiên phong phú, đặc biệt ở đây nổi tiếng với những khu vườn còn lưu dấu vết tích từ xa xưa, ngày nay vẫn được Hàn Quốc bảo tồn nguyên vẹn.

20200821_damyang_pvdd_vn_article_002

Songgangjeong (hay còn được gọi là Juknokjeong), nơi ở của Songgang Jeongcheol khi ông còn sống. (Ảnh: Chụp màn hình từ video trên kênh YouTube K-HERITAGE.TV)



Chính vì muốn hấp thụ hết vẻ đẹp của thiên nhiên mà người xưa đã xây dựng các ngôi nhà nhỏ để có thể thưởng thức quang cảnh tuyệt vời ấy. Tiêu biểu là Songgang Jeongcheol (1536 – 1593), ông là nhà thơ, một chính khách vào giữa thời kì Joseon. Thi đậu khoa cử khi 27 tuổi, ông có nhiều năm làm trong nội các triều đình. Vì một biến cố, ông từ bỏ sự nghiệp chính trị của mình vào năm 49 tuổi và trở về quê nhà sinh sống.

Jukrokjeong là nơi ông đã ở và viết nên nhiều áng thơ miêu tả cảnh quan tươi đẹp, những bài thơ sáng tác về thiên nhiên gồm có Seongsan byeolgok, Sami-ingok, Sokmi-ingok; tất cả đều khắc họa những gì ông cảm nhận được về núi Seong, nơi đã gắn bó với ông suốt những năm tháng còn lại của cuộc đời. Vào năm 1770, con cháu Songgang Jeongcheol đã cho xây dựng lại Jukrokjeong nhằm tưởng nhớ ông, cũng như đặt lại tên cho ngôi nhà này là Songgangjeong.

Bao bọc bởi những hàng thông xanh mát rượi, Songgangjeong ẩn hiện giữa sắc xanh mê đắm lòng người, bạn có thể tìm đọc những vần thơ của Songgang Jeongcheol để hiểu rõ hơn vẻ đẹp ấy nhé!

20200821_damyang_pvdd_vn_article_003

Ngôi nhà do con trai Oh Ijeong của học giả Oh Huido xây dựng trong khu vườn Myung Ok-heon. (Ảnh: Chụp màn hình từ video trên kênh YouTube K-HERITAGE.TV)



Một học giả khác cũng thuộc thời kì Joseon là Oh Huido (1583 – 1623), ông là học giả thuộc trường phái Tân Nho giáo (Tống Nho). Cũng giống như Songgang Jeongcheol, ông đã dành cuộc đời mình ở Myeongokheon, khu vườn có ngôi nhà do con trai ông là Oh Ijeong (1619 – 1655) xây dựng cho cha mình. Sở dĩ có tên Myeongokheon vì tiếng nước chảy qua vách đá ở đây nghe lách cách như tiếng ngọc bích va đập vào nhau, âm thanh trong trẻo làm dịu nhẹ bao tâm hồn lạc bước nơi này. Kiến trúc của vườn Myeongokheon vô cùng hài hòa khi được bày trí như một hòn đảo nhỏ, dọc bờ ao là những cây bằng lăng đỏ nở rộ vào mùa hè, điểm xuyết khiến khu vườn càng thêm rực rỡ. Cái nghệ thuật ở đây là thiên nhiên tại Myeongokheon chính là bản thân nó, giữ đúng những gì vốn có chứ không cố tạo ra bất kì một sự gượng ép nào.

20200821_damyang_pvdd_vn_article_004

Khu vườn Soswaewon mang vẻ đẹp thiên nhiên trong bầu không khí yên tĩnh. (Ảnh: Chụp màn hình từ video trên kênh YouTube K-HERITAGE.TV)



Rừng tre rậm rạp vốn là thứ thu hút du khách đến tham quan Damyang, men theo rừng tre, một khu vườn khác thuộc hàng di sản văn hóa có giá trị chính là Soswaewon, đây là công trình xây dựng bởi Yang Sanbo (1503 – 1557), một học giả giữa thời Joseon. Chán ngán chốn quan trường cộng thêm việc thầy của ông là Jo Gwangjo (1482 – 1520) bị hành quyết trong cuộc thanh trừng Gimyo sahwa năm 1519, vì vậy ông trở về quê nhà sống tách biệt với xã hội, do đó Soswaewon đã trở thành nơi nghỉ ngơi của ông, ý nghĩa cái tên Soswaewon hay còn lại là “Wonlim” thể hiện việc “nắm bắt tốt bản chất tự nhiên”.

Cùng với những học giả khác như Songgang Jeongcheol, Song Siyeol (1607 – 1689), trải qua những tháng ngày yên tịnh đọc sách, làm thơ; ông Yang Sanbo hoàn toàn đắm mình vào thiên nhiên, linh hồn ông thực sự đã hòa quyện với khu vườn, đặt chân đến đây chúng ta cũng phần nào cảm nhận được sự vương vấn ấy của Yang Sanbo trong từng ngóc ngách nhỏ nhất của Soswaewon. Đặc biệt, một học giả khác, tên là Kim Inhu cho ra đời bài thờ 48 dòng ca ngợi vẻ đẹp của Soswaewon.

20200821_damyang_pvdd_vn_article_005

Ngôi nhà có tên Jewoldang nằm ở vị trí cao nhất của vườn Soswaewon, là nơi đọc sách lý tưởng và tận hưởng không khí trong lành. (Ảnh: Chụp màn hình từ video trên kênh YouTube K-HERITAGE.TV)



Bên cạnh đó ông Yang Sanbo cho xây dựng Jewoldang với ý nghĩa “ánh trăng sáng sau cơn mưa”, một ngôi nhà nằm ở vị trí cao nhất tại Soswaewon, nơi này trở thành phòng đọc sách lý tưởng dưới tiết trời mát mẻ nhẹ dịu. Ngoài ra còn có Gwangpunggak, ngôi nhà dành để tiếp khách, ý nghĩa cái tên cũng đầy chất thơ “Mặt trời chói lọi và làn gió trong lành sau cơn mưa”.

20200821_damyang_pvdd_vn_article_006

Thiết kế độc đáo với những hòn đá xếp chồng lên nhau, men theo bức tường đất sét dẫn nước chảy tự nhiên từ suối vào Soswaewon. (Ảnh: Chụp màn hình từ video trên kênh YouTube K-HERITAGE.TV)



Đặc điểm độc đáo ở Soswaewon là bức tường cũ được dựng lên bởi đất sét và đá tạo nên con đường dẫn ra dòng suối nhưng không ảnh hưởng đến tự nhiên. Dưới bức tường là 1 cái lỗ được gọi là Ogokmun, người xưa rất khéo léo sắp xếp những hòn đá to chồng lên nhau để nước từ suối có thể chảy vào nhẹ nhàng, đồng thời tiếng chim hót, cây cối phát triển tự nhiên không hề qua cắt tỉa, tạo cảm giác chân thật như đang ở trong khu rừng nguyên sinh. Soswaewon từng bị thiêu rụi một phần trong khoảng thời gian Nhật Bản xâm lược (1592 – 1598), nhưng các ngôi nhà đã được con cháu Yang Sanbo kiến thiết lại, Yang Sanbo từng nói gia đình ông không bán Soswaewon cho bất cứ ai khác, cũng không truyền lại cho những hậu duệ không biết giữ gìn, mà sẽ luôn bảo vệ nguyên trạng vốn có của khu vườn.

Trải qua 500 năm nhưng Soswaewon vẫn được người đời yêu mến, hương vị thiên nhiên sẽ níu chân bạn khi một lần lỡ say đắm Soswaewon, từ đó thấy được Yang Sanbo đã đặt nhiều tâm tư tình cảm cho nơi đây như thế nào.

Thiên nhiên và con người luôn có khoảng cách nhưng muốn khoảng cách ấy có thể xích gần lại chỉ có thể do con người chúng ta chủ động. Người xưa đã biết tận dụng lợi thế của thiên nhiên, sống chan hòa với nó, điều mà con người ngày nay dường như đã quên mất. Đến với Damyang không chỉ biết thêm về các giá trị văn hóa mang tính tự nhiên, quan trọng là học cách sống xanh, sống vui, sống khỏe như con người trong quá khứ đã dạy chúng ta. Đó chính là những gì thiết thực nhất để chúng ta cải thiện bản thân, cải thiện chất lượng cuộc sống.

hrhr@korea.kr

* Bài viết này đã được viết bởi một phóng viên danh dự của Korea.net. Đoàn phóng viên danh dự chúng tôi có mặt ở khắp nơi trên thế giới, và họ luôn nỗ lực để chia sẻ tình yêu và lòng nhiệt huyết đối với tất cả mọi thứ của Hàn Quốc với Korea.net.