Phóng viên danh dự

16.04.2026

Xem nội dung bằng ngôn ngữ khác
  • 한국어
  • English
  • 日本語
  • 中文
  • العربية
  • Español
  • Français
  • Deutsch
  • Pусский
  • Tiếng Việt
  • Indonesian


Nhà văn Cho Chang In được biết đến qua nhiều tác phẩm như Bố con cá gai, Khu tập thể hạnh phúc,...cùng các sáng tác giàu cảm xúc về gia đình và cuộc sống. (Ảnh: Cho Chang In)

Nhà văn Cho Chang In được biết đến qua nhiều tác phẩm như Bố con cá gai, Khu tập thể hạnh phúc...cùng các sáng tác giàu cảm xúc về gia đình và cuộc sống. (Ảnh: Cho Chang In)


Bài viết từ Phóng viên danh dự Korea.net Hoàng Xuân Tùng

Sinh ra và lớn lên tại Hàn Quốc, nhà văn Cho Chang In là người đã chạm đến trái tim của hàng triệu độc giả qua những câu chuyện lấy đi nước mắt về tình thân và sự hy sinh. Không chọn những triết lý xa vời, ông lặng lẽ khai thác những góc khuất trong tâm hồn con người và vẻ đẹp khắc nghiệt của tình phụ tử. Chính sự thấu cảm sâu sắc trước những nỗi đau đời thường đã đưa tác phẩm của ông vượt qua biên giới xứ sở Kim Chi, trở thành "điểm tựa tinh thần" cho độc giả tại nhiều quốc gia, đặc biệt là Việt Nam - nơi ông coi như quê hương thứ hai của mình.

Trong cuộc phỏng vấn độc quyền với Phóng viên danh dự của Korea.net ngày 10/04 vừa qua, nhà văn Cho Chang In đã có những chia sẻ đầy chân thành về hành trình "lao động chữ nghĩa" bền bỉ, thói quen sáng tác độc đáo trong những đêm trắng tại Việt Nam, cũng như thông điệp yêu thương mà ông gửi gắm qua dự án tiểu thuyết lịch sử mới nhất.

Cơ duyên nào đã dẫn lối ông đến với con đường văn chương? Hành trình bắt đầu viết lách của ông đã diễn ra như thế nào?

Từ thuở nhỏ, sách đã hiện diện trong đời tôi như một hơi thở tự nhiên. Tôi đọc nhiều đến mức quên cả thời gian, và càng đắm mình vào đó, tôi càng nhận ra mỗi câu chuyện đều là một thế giới để ta nương tựa, để học cách thấu cảm nhân thế. Ước mơ trở thành nhà văn không đến như một cú hích bất ngờ, mà nảy nở lặng lẽ từ nền tảng của việc đọc – nơi trí tưởng tượng và cảm xúc của tôi được nuôi dưỡng mỗi ngày. Tôi viết truyện ngắn đầu tiên năm cấp hai để thử hình hóa những suy nghĩ trên trang giấy. Lên cấp ba, tôi tìm thấy sự đồng điệu với thơ – thứ ngôn ngữ "ý tại ngôn ngoại". Nhưng khi theo học chuyên ngành sáng tác, tôi nhận ra mình muốn đi xa hơn với tiểu thuyết để đào sâu vào số phận con người, vào những góc khuất tâm hồn và những tình cảm mà đời sống thường nhật đôi khi chưa cho ta cơ hội nói lời trọn vẹn.

Tác giả hay tác phẩm nào có tầm ảnh hưởng lớn nhất đến phong cách của ông? Khi sáng tác, điểm khởi đầu của ông thường là gì?

Về ảnh hưởng, tôi đặc biệt trân trọng văn học Nga, nhất là Dostoevsky. Ông có khả năng hiếm có trong việc đi vào tận cùng tâm lý: những giằng co, mâu thuẫn, và sự đan xen giữa bóng tối - ánh sáng trong một cá thể. Từ đó, tôi học được sự nghiêm cẩn khi đặt câu hỏi về con người và cách viết không né tránh nỗi đau. Khi bước vào con đường chuyên nghiệp, tôi đọc nhiều Stephen King. Điều tôi học ở ông không chỉ là kỹ thuật kể chuyện mà còn là sức bền của một người lao động chữ nghĩa. Viết là kỷ luật, là đời sống. Ông giúp tôi hiểu rằng để câu chuyện chạm đến độc giả, nhà văn phải vừa chân thành, vừa biết điều phối nhịp kể để người đọc muốn đi cùng mình đến trang cuối cùng.

Viết nhiều về đời sống và gia đình, có khi nào ông thấy nguồn cảm hứng của mình vơi cạn?

Cảm hứng không phải mạch nước thần có sẵn. Có những lúc tôi thấy mình trống rỗng sau khi đã rút cạn ký ức và quan sát để viết. Khi đó, tôi chọn đi xa. Du lịch với tôi là cách làm đầy lại giác quan. Nhìn một con đường lạ, nghe một ngôn ngữ khác giúp tôi trở lại bàn viết với một nguồn năng lượng mới. Đôi khi chỉ cần thay đổi không gian, cảm hứng sẽ được đánh thức sau một giấc ngủ dài.


Đối với nhà văn, việc đi du lịch, thay đổi không gian và trải nghiệm mới là cách để tìm lại năng lượng cho việc viết lách. (Ảnh: Cho Chang In)

Đối với nhà văn, việc đi du lịch, thay đổi không gian và trải nghiệm mới là cách để tìm lại năng lượng cho việc viết lách. (Ảnh: Cho Chang In)


Ông có thể chia sẻ về thói quen viết hằng ngày của mình? Tại sao ông thường chọn Việt Nam làm nơi hoàn thiện các tác phẩm?

Tôi thường làm việc từ 10 giờ tối đến 5 giờ sáng. Khi thế giới lắng xuống, tôi nghe rõ nhất tiếng nói bên trong mình. Sự tĩnh lặng của đêm khuya là khoảng thời gian trung thực nhất. Tôi có phòng viết riêng, nhưng khi xong giai đoạn ý tưởng, tôi thích đến một nơi xa lạ để cắt đứt liên lạc với thế giới, giữ mạch viết không bị ngắt quãng. Tôi viết ở nước ngoài nhiều hơn ở Hàn Quốc. Đặc biệt, Việt Nam cho tôi cảm giác thân thuộc và giàu năng lượng sáng tác. Kể từ sau Bố con cá gai, gần như mọi tác phẩm của tôi đều được hoàn thiện những chương cuối tại Việt Nam như một duyên nợ bền chặt.


“Bố con cá gai” là một trong những tác phẩm tiêu biểu của nhà văn Cho Chang In. (Ảnh: Cho Chang In)

“Bố con cá gai” là một trong những tác phẩm tiêu biểu của nhà văn Cho Chang In. (Ảnh: Cho Chang In)


Trong các tác phẩm đã xuất bản, đâu là "đứa con tinh thần" ông gắn bó nhất?

Đó là Người gác hải đăng. Tác phẩm này thấm đẫm phần đời riêng của tôi nhất. Có những cuốn sách viết bằng kỹ thuật, nhưng có những cuốn viết như thể đang đặt một phần ký ức không thể nói thành lời lên giấy. Mỗi lần nhớ về nó, tôi lại nhớ cả tâm thế, những rung động và khoảng lặng của chính mình thời điểm đó.

Ông cảm thấy thế nào khi Bố con cá gai nhận được sự đồng cảm lớn từ độc giả Việt?

Tôi vô cùng xúc động. Tại Việt Nam, tôi cảm nhận được sự giao cảm mạnh mẽ, nhất là trong cái nhìn về gia đình. Tình thân và sự hy sinh âm thầm là sợi dây kết nối tâm hồn người dân hai nước. Phản hồi nồng nhiệt tại Việt Nam vượt qua mọi biên giới ngôn ngữ. Tôi xem những giọt nước mắt của độc giả là một sự "gặp gỡ" quý giá giữa những trái tim.

Nhà văn Cho Chang In (bên phải) cùng dịch giả Nguyễn Thị Thu Vân (bên trái) giao lưu và ký tặng cho độc giả Việt Nam trong sự kiện giới thiệu cuốn sách Bố con cá gai. (Ảnh: Cho Chang In)

Nhà văn Cho Chang In (bên phải) cùng dịch giả Nguyễn Thị Thu Vân (bên trái) giao lưu và ký tặng cho độc giả Việt Nam trong sự kiện giới thiệu cuốn sách Bố con cá gai. (Ảnh: Cho Chang In)


Ông có thể tiết lộ về dự án sắp tới?

Tôi đang hoàn thiện một cuốn tiểu thuyết lịch sử – một thử thách mới hoàn toàn. Truyện đặt trong bối cảnh chính trị Hàn Quốc thế kỷ VII, kể qua góc nhìn của một người phụ nữ. Tôi muốn thử đi vào một thời đại xa xôi để kể về những cảm xúc không bao giờ cũ: nỗi sợ, lòng can đảm và sự lựa chọn. Tôi cũng dự định sớm trở lại Việt Nam để hoàn thành bản chỉnh sửa cuối cùng cho tác phẩm này.

Lời khuyên của ông dành cho những người trẻ muốn theo đuổi văn chương nhưng tự thấy mình thiếu năng khiếu?

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình có tài năng. Điều đưa ta đi đến cùng không phải năng khiếu, mà là thời gian và sự dấn thân. Bạn dành bao nhiêu thời gian để quan sát, để sống sâu và luyện tập? Viết là con đường dài, và đôi khi, bền bỉ chính là một loại tài năng.

Thông điệp sau cùng ông muốn gửi đến độc giả Việt Nam là gì?

Hãy yêu thương. Nhưng tình yêu không chỉ là cùng nhìn về một hướng, mà là chấp nhận quay ánh nhìn về phía người kia đang nhìn để thấu hiểu thế giới của họ. Tôi mong mình được nhớ đến như một nhà văn Hàn Quốc đã dành trọn tình cảm cho mảnh đất Việt Nam – Cho Chang In.


Đối với nhà văn Cho Chang In, ông mong độc giả Việt Nam sẽ nhớ đến mình như một người luôn dành trọn tình cảm cho đất nước hình chữ S thông qua việc lan tỏa những giá trị của văn học Hàn Quốc. (Ảnh: Cho Chang In)

Đối với nhà văn Cho Chang In, ông mong độc giả Việt Nam sẽ nhớ đến mình như một người luôn dành trọn tình cảm cho đất nước hình chữ S thông qua việc lan tỏa những giá trị của văn học Hàn Quốc. (Ảnh: Cho Chang In)


Cảm ơn nhà văn Cho Chang In đã dành thời gian chia sẻ cùng phóng viên danh dự Korea.net. Kính chúc ông luôn dồi dào sức khỏe và tiếp tục giữ vững đam mê để mang những tác phẩm văn học Hàn Quốc đến gần hơn với trái tim độc giả Việt Nam!

uyen81@korea.kr

* Bài viết này đã được viết bởi một phóng viên danh dự của Korea.net. Đoàn phóng viên danh dự chúng tôi có mặt ở khắp nơi trên thế giới, và họ luôn nỗ lực để chia sẻ tình yêu và lòng nhiệt huyết đối với tất cả mọi thứ của Hàn Quốc với Korea.net.