
Bài viết từ Phóng viên danh dự Korea.net Nguyễn Thị Lan
Đối với nhiều du học sinh, cuộc sống ở Hàn Quốc bắt đầu bằng một bài toán rất thực tế: quản lý tiền bạc. Từ học phí, tiền nhà đến những khoản nhỏ như tiền ăn, tiền tàu, tiền điện thoại hay tiền chia sau một bữa ăn chung, gần như ngày nào tôi cũng phải mở điện thoại để kiểm tra, thanh toán hoặc chuyển khoản.
Cũng vì vậy, những ngày đầu mới sang Hàn Quốc, mỗi khi được hỏi: “Sống ở Hàn quen chưa?”, tôi không chỉ nghĩ đến tiếng Hàn, việc học, nhà ở hay văn hóa. Tôi còn nghĩ đến cả những lần đứng trước quầy thanh toán mà vẫn hơi lúng túng, những lần nhìn vào màn hình chuyển khoản rồi dừng lại vài giây vì sợ bấm nhầm.
Sau một thời gian, tôi mới nhận ra cảm giác “quen với Hàn Quốc” đôi khi không đến từ những điều thật lớn. Nó bắt đầu từ những thao tác rất nhỏ trên màn hình điện thoại: tự thanh toán, tự nạp tiền để đi tàu, tự chuyển khoản lại cho bạn sau bữa ăn.
Tác giả sử dụng điện thoại tại một quầy thanh toán ở Hàn Quốc. (Ảnh: Nguyễn Thị Lan)
Ở Hàn Quốc, điện thoại gần như gắn với rất nhiều việc trong ngày. Đi ăn xong thì chuyển khoản chia tiền, đi tàu xe thì dùng thẻ giao thông, mua đồ online hay đặt đồ ăn cũng chỉ cần vài thao tác. Với người đã quen, những việc đó rất nhanh. Có khi chỉ mất vài giây. Nhưng với một người nước ngoài mới bắt đầu cuộc sống ở đây, đôi khi chỉ một nút xác nhận hay một từ tiếng Hàn lạ trên màn hình cũng đủ khiến tôi dừng lại.
Tôi vẫn nhớ cảm giác lần đầu nhìn thấy những từ như 송금(chuyển tiền), 계좌(tài khoản), 본인인증(xác minh danh tính), 비밀번호(mật khẩu), 한도(hạn mức) trên điện thoại. Có từ tôi đã từng học qua trong sách, nhưng khi chúng xuất hiện trong một ứng dụng tài chính, cảm giác lại khác hẳn. Trong lớp học, nếu hiểu sai một từ thì có thể hỏi lại. Còn khi đang chuyển tiền, chỉ cần không chắc một bước thôi cũng đủ khiến tôi lo lắng. Tôi từng nhìn đi nhìn lại màn hình rất lâu, dù số tiền cần chuyển không lớn. Không phải vì thao tác đó quá phức tạp, mà vì chỉ cần liên quan đến tiền bạc, tôi luôn muốn chắc chắn hơn. Có lúc tôi đã chụp màn hình gửi cho bạn và hỏi: “Đến bước này thì bấm xác nhận được chưa?”
Bây giờ nghĩ lại, đó chỉ là một câu hỏi nhỏ. Nhưng với người mới sang Hàn Quốc, những câu hỏi như vậy xuất hiện rất nhiều. Tôi muốn tự làm, nhưng lại sợ làm sai. Tôi có thể giao tiếp bằng tiếng Hàn trong đời sống hằng ngày, nhưng tiếng Hàn trong ngân hàng, xác minh danh tính hay chuyển khoản vẫn là một cảm giác rất khác.
Vì vậy, khi một số ứng dụng tài chính ở Hàn Quốc bắt đầu hỗ trợ tiếng Việt hoặc trình bày các bước rõ ràng hơn, tôi thấy mình bớt căng thẳng hơn khi thao tác. Không phải mọi khó khăn biến mất ngay, nhưng ít nhất tôi không còn phải vừa bấm vừa đoán như trước. Trong quá trình ‘chật vật’ với những thao tác tài chính hằng ngày ở Hàn Quốc, tôi bắt đầu chú ý đến Toss, một ứng dụng được nhiều người trẻ sử dụng để chuyển tiền, kiểm tra số dư hoặc thanh toán trong đời sống thường ngày. Với sinh viên, những việc như chia tiền sau bữa ăn, chuyển một khoản nhỏ cho bạn hay kiểm tra chi tiêu trong tháng diễn ra rất thường xuyên. Điều khiến tôi nhớ đến Toss không phải là một chức năng quá đặc biệt nào đó, mà là cảm giác tôi có thể tự làm một việc liên quan đến tiền mà không cần nhờ ai kiểm tra hộ. Với một người từng sợ chuyển nhầm dù chỉ vài nghìn won, việc nhìn rõ tên người nhận, số tiền và bước xác nhận cuối cùng cũng đủ khiến tôi thấy nhẹ nhõm hơn. Tôi nhớ có lần đi ăn cùng bạn bè. Một người trả trước, sau đó mọi người chuyển khoản lại phần của mình. Với các bạn Hàn Quốc, đó là việc rất bình thường: ăn xong, mở điện thoại, nhập số tiền rồi bấm chuyển khoản. Nhưng với tôi lúc mới đầu, thao tác ấy không nhanh như vậy. Tôi kiểm tra tên người nhận. Kiểm tra số tiền. Rồi kiểm tra lại thêm một lần nữa trước khi bấm xác nhận. Mọi chuyện cảm giác như bị làm quá lên, nhưng tôi lại rất sợ chuyển nhầm.
Những lúc như vậy, một ứng dụng tài chính dễ hiểu giúp tôi bớt ngại hơn. Tôi không cần đưa điện thoại cho bạn xem hộ, cũng không cần chụp màn hình hỏi lại: “Bấm vậy đúng chưa?” Một khoản tiền nhỏ sau bữa ăn, nhờ vậy, không còn là việc khiến tôi căng thẳng quá lâu.
Tác giả đứng trước quầy bánh ngọt. (Ảnh: Nguyễn Thị Lan)
Sau một thời gian, tôi không còn nhớ chính xác từ lúc nào mình bớt sợ những thao tác đó. Chỉ biết là có một ngày, tôi đứng trước quầy thanh toán, mở điện thoại lên và làm mọi thứ gần như theo thói quen. Không còn nhìn đi nhìn lại từng nút. Không còn phải hỏi ai xác nhận hộ.
Một việc từng khiến tôi lo lắng bỗng trở thành chuyện rất bình thường.
Tất nhiên, một ứng dụng tài chính không thể giải quyết hết mọi khó khăn của người nước ngoài ở Hàn Quốc. Tôi vẫn phải tự học rất nhiều thứ: giấy tờ, xác minh danh tính, quy định của từng dịch vụ và cả những từ chuyên ngành không dễ hiểu. Nhưng nếu một công cụ có thể giúp những thao tác đầu tiên bớt áp lực hơn, thì điều đó đã rất thực tế.
Với tôi, thích nghi với một đất nước mới không phải lúc nào cũng đến từ những trải nghiệm thật lớn. Đôi khi, nó bắt đầu từ một việc nhỏ đến mức ít ai để ý: mở điện thoại lên, tự bấm, tự kiểm tra, rồi tự thấy yên tâm hơn một chút.
uyen81@korea.kr
* Bài viết này đã được viết bởi một phóng viên danh dự của Korea.net. Đoàn phóng viên danh dự chúng tôi có mặt ở khắp nơi trên thế giới, và họ luôn nỗ lực để chia sẻ tình yêu và lòng nhiệt huyết đối với tất cả mọi thứ của Hàn Quốc với Korea.net.