Hành trình du lịch chậm rãi tại Seoul từ góc nhìn một cựu du học sinh. (Ảnh: Trần Thị Hương Thảo, thiết kế: Trang Đỗ)
Bài viết từ Phóng viên danh dự Korea.net Trang Đỗ
Sau sáu năm rời Hàn Quốc, Trần Thị Hương Thảo (32 tuổi, Hà Nội), một cựu du học sinh Việt Nam tại Hàn Quốc, quyết định đặt vé máy bay trở lại Seoul. Không phải để check-in tại những địa điểm nổi tiếng, điều cô muốn là kết nối lại với một thành phố từng gắn bó với tuổi trẻ của mình, gặp lại những con người đã từng xuất hiện trong những năm tháng ấy, và quan trọng hơn cả là gặp lại chính mình.
Từ câu chuyện của Thảo, một ý tưởng thú vị dần hiện ra: Liệu có thể thiết kế một hành trình dành riêng cho những người từng sống ở Seoul, một chuyến đi không hướng tới khám phá thành phố, mà hướng tới việc kết nối với ký ức, với những góc đời thường và những cảm xúc đã từng bỏ quên?
Du lịch Seoul với … tấm bản đồ vẽ tay
Năm 2013, Thảo đặt chân xuống sân bay Incheon khi vừa tốt nghiệp cấp 3. Đó là lần đầu tiên cô đi máy bay, cũng là lần đầu tiên cô ra nước ngoài.
“Tuyệt đối đừng để đi lạc.” Đó là suy nghĩ duy nhất của cô gái 18 tuổi giữa sân bay rộng lớn với những dòng người tấp nập.
Ngày ấy, điện thoại smartphone chưa phổ biến như hiện nay. Thảo không có Naver Map, không có dữ liệu di động. Cuối tuần đầu tiên ở Seoul, cô mở Google Maps trên máy tính, ghi chép lại lộ trình vào một cuốn sổ tay rồi cầm cuốn sổ ấy lên xe buýt để tự tìm đường đến chợ Namdaemun.
“Giờ nghĩ lại thấy hơi liều, nhưng lúc đó mình chẳng sợ gì cả.”, Thảo chia sẻ với phóng viên.
Những tháng đầu ở Seoul, điều khiến Thảo ấn tượng nhất là sự tử tế của những người xa lạ. Trong ngôi trường chỉ có bốn sinh viên Việt Nam nhập học cùng lúc, cô gái trẻ liên tục hỏi đường, hỏi thủ tục giấy tờ bằng vốn tiếng Hàn còn vụng về và luôn nhận lại sự giúp đỡ đầy kiên nhẫn. Sau giờ học, cô thường đi bộ quanh trường và tình cờ tìm thấy một con suối nhỏ phủ trắng cánh hoa anh đào mỗi độ xuân về. Suốt sáu năm sống tại Hàn Quốc, nơi ấy trở thành điểm dừng quen thuộc mỗi khi cô có tâm trạng. Có lẽ vì thế mà với Thảo, Seoul chưa bao giờ chỉ là một thành phố, mà còn là một phần của tuổi trẻ đầy suy tư.
Sau khi trở về Việt Nam năm 2019, cuộc sống cuốn cô vào những guồng quay mới với những biến động của đại dịch, công việc và cuộc sống cá nhân. Hàn Quốc dần trở thành một phần ký ức, đến mức trong nhiều năm cô không hề nghĩ mình sẽ có ngày quay trở lại.
Cho đến một buổi sáng cuối năm 2024, Thảo bất ngờ quyết định đặt vé máy bay trở lại Hàn Quốc vào tháng 4/2025 – khoảng sáu năm sau ngày về nước “Lúc ấy, mình chỉ muốn biết Seoul trong ký ức và Seoul ngoài đời, sau ngần ấy năm, có còn giống nhau không”, Thảo chia sẻ.
Chuyến đi kéo dài chín ngày không chỉ giúp cô gặp lại những con người và địa điểm quen thuộc, mà còn mở ra một mối kết nối mới với thành phố từng gắn bó suốt tuổi trẻ. Kể từ đó, Thảo tự đặt cho mình một mục tiêu: cố gắng trở lại Hàn Quốc ít nhất một lần mỗi năm để tiếp tục khám phá những góc nhìn mới về quốc gia này cũng như về chính bản thân mình.
Một Seoul không có trong cẩm nang du lịch
Khi được hỏi đâu là “Seoul mà du khách thường bỏ lỡ”, Thảo cho biết: “Một Seoul thân thương đối với mình không nằm ở những nơi mua sắm, mà ở những khung cảnh bình dị và đôi khi cả những điều nhỏ bé mình tình cờ gặp trên đường.”
Đó có thể là những chậu hoa được người dân chăm chút trước cửa nhà, những cuộc trò chuyện ngắn với một nghệ sĩ làm gốm ở chợ trời, ly nước service miễn phí được chủ quán đưa cho giữa ngày hè, hay mùi thức ăn lan ra từ những khu chợ truyền thống. Đó cũng có thể là một cửa hàng thời trang nhỏ nằm khuất trong ngõ, một quán ăn chỉ bán duy nhất một món suốt nhiều năm, hay những hàng quán với giờ mở cửa và quy tắc riêng mà chủ quán vẫn kiên trì gìn giữ.
Những góc nhìn đời thường bình dị ở Seoul. (Ảnh: Trần Thị Hương Thảo, thiết kế: Trang Đỗ)
Theo Thảo, sự đa dạng là một trong những nét hấp dẫn nhất của Seoul. Thành phố này luôn dành không gian cho những cá tính rất khác nhau cùng tồn tại. Chính vì thế, đôi khi những trải nghiệm đáng nhớ nhất lại đến từ những kế hoạch không thành.
“Có khi bạn đến nơi mới biết quán nghỉ bán hôm đó. Nhưng ngay bên cạnh lại xuất hiện một quán khác thú vị không kém. Seoul luôn có cách tạo ra những bất ngờ như vậy”, cô cho hay.
Có lẽ cũng từ góc nhìn đó mà lịch trình chuyến đi của Thảo khác với những tour du lịch thông thường. Bên cạnh việc ghé thăm những quán quen cũ, phần lớn thời gian của cô được dành cho các hiệu sách độc lập, cửa hàng văn phòng phẩm, workshop thủ công hay những khu phố ít xuất hiện trong các cẩm nang du lịch.
Là một biên tập viên sách, Thảo đặc biệt yêu thích những hiệu sách nhỏ nằm xen trong các khu dân cư. Theo cô, nếu Kyobo Bookstore là nơi phản ánh thị trường xuất bản đại chúng của Hàn Quốc, thì các hiệu sách độc lập lại cho thấy cá tính riêng của chủ quán thông qua cách lựa chọn đầu sách, cách bài trí không gian và cộng đồng độc giả mà họ hướng tới.
Trải nghiệm các hiệu sách độc lập ở Seoul. (Ảnh: Trần Thị Hương Thảo, thiết kế: Trang Đỗ)
Ngoài sách, cô còn dành nhiều thời gian ghé thăm các cửa hàng văn phòng phẩm, tham gia lớp học làm con dấu cá nhân, khám phá chợ trời Dongmyo hay ngồi đọc sách bên dòng suối Cheonggyecheon.
Cô cho biết, những trải nghiệm cô thích nhất vốn là những điều rất bình thường trong đời sống người Hàn Quốc.
“Dù đang picnic dưới tán hoa anh đào hay ngồi bên bờ sông Hàn, bạn vẫn có thể gọi gà rán giao tận nơi. Mình nghĩ ai đến Seoul cũng nên thử ít nhất một lần.”
“Seoul Re:Turn” – Chuyến đi để gặp lại chính mình
Lắng nghe câu chuyện của Thảo, tôi chợt nghĩ đến một kiểu hành trình khác dành cho những người từng sống ở Hàn Quốc.
Không phải “Seoul First Time” dành cho du khách lần đầu đặt chân tới thành phố này, mà là một chuyến đi có thể gọi bằng cái tên “Seoul Re:Turn” – hành trình dành cho những du học sinh Việt Nam từng học ở Hàn Quốc, người đã từng sống và làm việc tại Seoul, hay chỉ đơn giản là những ai muốn quay trở lại thủ đô xứ sở kim chi để thưởng thức một tour du lịch chậm rãi.
Trong hành trình ấy, những điểm dừng chân không nhất thiết phải là các địa danh nổi tiếng. Đó có thể là một cửa hàng văn phòng phẩm nhỏ ở Bukchon, một hiệu sách độc lập trong khu dân cư, một lớp học làm gốm hay khắc con dấu cá nhân, một buổi picnic bên sông Hàn hoặc đơn giản là vài giờ ngồi đọc sách bên bờ suối Cheonggyecheon.
Hành trình tour thiết kế dành cho những người muốn du lịch chậm rãi, khám phá những điều bình dị ở Seoul. (Thiết kế: Trang Đỗ)
Có thể nói, đây là kiểu du lịch không đặt nặng việc phải đi được bao nhiêu nơi hay chụp được bao nhiêu bức ảnh. Điều quan trọng hơn là dành thời gian để quan sát, để trò chuyện và để cảm nhận thành phố bằng nhịp sống thường ngày của nó.
Sau tất cả…
Sau tất cả những năm tháng đã qua, Seoul đối với bạn bây giờ là một điểm đến, một ký ức, hay vẫn là một phần của tuổi trẻ chưa từng rời đi?
Khi nghe câu hỏi này, Thảo không mất nhiều thời gian để trả lời địa điểm đại diện cho những năm tháng du học của mình: “Chắc là Hongdae rồi.”
Với Thảo, Hongdae không chỉ là một khu phố nổi tiếng của Seoul. Đó là nơi cô gặp những người bạn đầu tiên, có những quán quen đầu tiên và cũng là nơi cô tìm đến đầu tiên trong chuyến trở lại Hàn Quốc năm ngoái. Ban ngày, Hongdae yên tĩnh với các studio nghệ thuật và những con phố nhỏ đầy sức sáng tạo; ban đêm lại rực sáng bởi âm nhạc, quán bar và những đám đông không ngủ.
Những lát cắt đời thường làm nên sức hấp dẫn của Seoul. (Ảnh: Trần Thị Hương Thảo, thiết kế: Trang Đỗ)
“Ngày đó, mỗi khi buồn mình thường ngồi ở Hongdae để ngắm người qua lại, tự hỏi họ đang đi đâu, đang sống cuộc đời như thế nào.” Cô cười khi nhắc lại ký ức ấy. Có lẽ vì thế mà Hongdae không chỉ đại diện cho quãng đời du học của Thảo. Theo một cách nào đó, chính tuổi trẻ của cô cũng mang dáng dấp của Hongdae: vừa ồn ào, náo nhiệt, vừa chất chứa những khoảng lặng và cảm giác cô đơn giữa đám đông.
Mùa thu năm nay, Thảo dự định sẽ quay trở lại Hàn Quốc thêm một lần nữa, lần này với mục tiêu khám phá sâu hơn về ngành xuất bản và các không gian văn hóa đọc. Có lẽ, đó cũng là điều đặc biệt của những chuyến trở về: thành phố vẫn ở đó, nhưng người trở về đã học được cách nhìn nhận nó bằng một lăng kính khác.
uyen81@korea.kr
* Bài viết này đã được viết bởi một phóng viên danh dự của Korea.net. Đoàn phóng viên danh dự chúng tôi có mặt ở khắp nơi trên thế giới, và họ luôn nỗ lực để chia sẻ tình yêu và lòng nhiệt huyết đối với tất cả mọi thứ của Hàn Quốc với Korea.net.