Phóng viên danh dự

29.07.2026

Xem nội dung bằng ngôn ngữ khác
  • 한국어
  • English
  • 日本語
  • 中文
  • العربية
  • Español
  • Français
  • Deutsch
  • Pусский
  • Tiếng Việt
  • Indonesian
Tác giả trong chuyến khám phá cung điện Gyeongbukgong tại Seoul vào 30/04/2026. Đây là chuyến đi Hàn Quốc lần thứ tư của tác giả. (Ảnh: Bùi Văn Tuyên)

Tác giả trong chuyến khám phá cung điện Gyeongbukgong tại Seoul vào 30/04/2026. Đây là chuyến đi Hàn Quốc lần thứ tư của tác giả. (Ảnh: Bùi Văn Tuyên)



Bài viết từ Phóng viên danh dự Korea.net Bùi Văn Tuyên


Có những điểm đến chỉ cần ghé thăm một lần là đủ để lưu lại một ký ức đẹp. Nhưng cũng có những nơi, càng trở lại, ta càng nhận ra mình vẫn chưa hiểu hết.

Với tôi, Hàn Quốc thuộc về nhóm thứ hai.


Tôi đã có bốn lần đặt chân đến xứ sở kim chi. Tôi từng nhìn thấy Hàn Quốc trong sắc vàng và đỏ của mùa thu, cảm nhận cái lạnh rõ rệt của mùa đông, rồi trở lại khi mùa xuân phủ màu xanh non và những cánh hoa lên đường phố. Chuyến đi gần nhất của tôi diễn ra trong kỳ nghỉ lễ 30/4-1/5/2026, đưa tôi đến thêm nhiều địa điểm mới và giúp tôi nhìn lại toàn bộ hành trình của mình qua Seoul, Busan, Incheon, Jeollanam-do và Nonsan.

Mỗi chuyến đi đều có một lịch trình khác nhau. Tuy nhiên, điều còn lại sau cùng không chỉ là số địa danh tôi đã ghé qua hay những bức ảnh được lưu trong điện thoại. Sau bốn lần trở lại, tôi nhận ra Hàn Quốc đã âm thầm dạy mình nhiều điều về cách quan sát một vùng đất, cách thích nghi khi ở nơi xa lạ và cả cách tận hưởng một chuyến đi chậm rãi hơn.

Dưới đây là năm điều đáng nhớ nhất mà tôi đã học được.

1. Muốn hiểu Hàn Quốc, cần bước ra ngoài những địa điểm quen thuộc


Trong những hình dung ban đầu của tôi, Hàn Quốc thường gắn liền với Seoul: những tòa nhà hiện đại, tàu điện ngầm đông đúc, cung điện cổ nằm giữa thành phố và những con phố mua sắm sáng đèn đến khuya.

Seoul thực sự có sức hút lớn. Thành phố này cho tôi cảm nhận rõ sự giao thoa giữa quá khứ và hiện tại. Chỉ trong một ngày, du khách có thể bước qua cổng một cung điện của triều đại Joseon, đi giữa những khu phố truyền thống rồi nhanh chóng trở lại với nhịp sống hiện đại của một đô thị lớn.

Tuy nhiên, những chuyến đi sau đó giúp tôi nhận ra Seoul chỉ là một phần trong câu chuyện rộng lớn hơn về Hàn Quốc.

Busan mang đến một bầu không khí khác với tiếng sóng, những con đường ven biển và nhịp sống có phần thư thả hơn. Incheon không còn chỉ là nơi máy bay hạ cánh, mà trở thành một thành phố có những không gian văn hóa, lịch sử và cả những góc bình yên riêng. Tại Jeollanam-do, tôi được đến gần hơn với thiên nhiên, nông nghiệp và đời sống địa phương. Trong khi đó, Nonsan cho tôi cơ hội nhìn thấy một Hàn Quốc ít xuất hiện hơn trong các hành trình du lịch phổ biến.

Chuyến đi đến Jeollanam-do trong kỳ nghỉ 30/4-1/5/2026 để lại cho tôi một kỷ niệm đặc biệt. Trong một bữa ăn truyền thống kiểu Jeolla, bàn ăn nhanh chóng được phủ kín bởi rất nhiều món ăn kèm khác nhau. Điều khiến tôi ấn tượng không chỉ là sự phong phú của ẩm thực địa phương mà còn là cách người dân nơi đây gìn giữ văn hóa ăn uống truyền thống.


Bữa ăn truyền thống kiểu Jeolla với rất nhiều món ăn kèm khác nhau (Ảnh Bùi Văn Tuyên)

Bữa ăn truyền thống kiểu Jeolla với rất nhiều món ăn kèm khác nhau (Ảnh Bùi Văn Tuyên)


Nếu ở Seoul, tôi thường bắt gặp nhịp sống nhanh và những bữa ăn gọn gàng giữa lịch trình bận rộn, thì tại Jeolla, bữa ăn giống như một khoảng thời gian để mọi người ngồi lại, trò chuyện và tận hưởng từng món ăn. Chính khoảnh khắc đó khiến tôi cảm nhận rõ hơn sự khác biệt giữa một trung tâm đô thị hiện đại và những vùng đất giàu bản sắc địa phương.

Tôi nhận ra rằng muốn hiểu Hàn Quốc, đôi khi không cần tìm đến những địa danh nổi tiếng nhất. Chỉ cần ngồi trong một quán ăn địa phương và quan sát cách người dân sinh hoạt cũng có thể mang lại những trải nghiệm đáng nhớ.

2. Cùng một đất nước nhưng mỗi mùa kể một câu chuyện khác


Trước đây, tôi từng nghĩ rằng việc quay lại cùng một quốc gia nhiều lần có thể tạo cảm giác lặp lại. Hàn Quốc đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ đó.

Mùa thu mang đến cảm giác nhẹ nhàng và có phần lãng mạn. Khi lá cây dần chuyển từ xanh sang vàng, cam rồi đỏ, những con đường quen thuộc cũng khoác lên mình một diện mạo mới. Điều khiến tôi ấn tượng là màu sắc của thiên nhiên và cách người dân tận hưởng mùa thu: đi bộ trong công viên, leo núi, dã ngoại hoặc đơn giản là ngồi lại dưới một hàng cây.

Mùa đông lại là một trải nghiệm hoàn toàn khác. Cái lạnh khiến mọi bước chân ngoài trời trở nên đáng nhớ hơn. Tôi bắt đầu hiểu vì sao những món canh nóng, đồ ăn cay hay một cốc đồ uống ấm lại có sức hấp dẫn đặc biệt trong mùa này. Mùa đông cũng dạy tôi cách chuẩn bị kỹ hơn, từ trang phục, lịch trình đến việc theo dõi thời tiết trước mỗi chuyến đi.

Mùa xuân đem lại cảm giác tươi mới. Cây cối bắt đầu hồi sinh, không gian công cộng trở nên sinh động hơn và mọi người dường như muốn dành nhiều thời gian ở ngoài trời. Trong chuyến đi vào kỳ nghỉ 30/4-1/5/2026, tôi cảm nhận rõ sức sống ấy khi khám phá Jeollanam-do và tham gia những hoạt động gắn với thiên nhiên, lễ hội và đời sống địa phương.


Con đường thủy sam Metasequoia Road đẹp nhất Hàn Quốc tại Damyang, Jeollanam-do (Ảnh: Bùi Văn Tuyên)

Con đường thủy sam Metasequoia Road đẹp nhất Hàn Quốc tại Damyang, Jeollanam-do (Ảnh: Bùi Văn Tuyên)


Sau ba mùa, tôi không còn cố gắng chọn ra mùa đẹp nhất. Mỗi mùa phù hợp với một kiểu trải nghiệm riêng. Mùa thu thích hợp để đi bộ và ngắm cảnh; mùa đông khiến những trải nghiệm giản dị trở nên ấm áp hơn; còn mùa xuân mang lại cảm giác bắt đầu một hành trình mới.

Quan trọng hơn, việc trở lại vào những thời điểm khác nhau giúp tôi hiểu rằng cảnh quan không đứng yên. Con người, món ăn và nhịp sống cũng thay đổi theo mùa.

3. Sự thuận tiện giúp du khách đi xa hơn, nhưng sự tự tin mới thực sự mở rộng hành trình


Ở chuyến đi đầu tiên, tôi thường ưu tiên những địa điểm quen thuộc, gần ga tàu và có nhiều thông tin hướng dẫn. Tôi lo mình có thể xuống nhầm ga, lên sai xe hoặc không biết cách xử lý khi gặp rào cản ngôn ngữ.

Qua từng chuyến đi, nỗi lo ấy dần giảm xuống.

Hệ thống tàu điện ngầm, tàu liên tỉnh và xe buýt giúp việc di chuyển giữa các khu vực trở nên thuận tiện. Tuy nhiên, tôi nhận ra phương tiện hiện đại chỉ là một phần. Điều quan trọng hơn là du khách phải sẵn sàng tìm hiểu, quan sát và đôi khi chấp nhận rằng hành trình không phải lúc nào cũng diễn ra đúng kế hoạch.

Mỗi lần tự tìm đường đến một địa điểm mới, đổi tuyến tàu hoặc hỏi người dân, tôi lại tự tin hơn một chút. Từ chỗ chủ yếu khám phá những nơi quen thuộc ở Seoul, tôi dần có thể lên kế hoạch cho các chuyến đi đến Busan, Incheon, Jeollanam-do và Nonsan.


Trải nghiệm thu hoạch việt quất đầu mùa tại nông trại ở Damyang, Jeollanam-do (Ảnh Bùi Văn Tuyên)

Trải nghiệm thu hoạch việt quất đầu mùa tại nông trại ở Damyang, Jeollanam-do (Ảnh Bùi Văn Tuyên)


Tôi cũng học được một kinh nghiệm thực tế: không nên xây dựng lịch trình quá dày. Khoảng cách trên bản đồ đôi khi không phản ánh đầy đủ thời gian cần để chuyển tuyến, tìm lối ra hoặc đi bộ đến điểm tham quan. Việc dành một khoảng thời gian dự phòng giúp chuyến đi thoải mái hơn và tạo cơ hội để khám phá những điều nằm ngoài kế hoạch.

Có lẽ sự thay đổi lớn nhất sau bốn chuyến đi không phải là tôi biết thêm bao nhiêu tuyến tàu, mà là tôi không còn quá sợ việc đến một nơi chưa từng biết.

4. Điều khiến tôi nhớ lâu nhất thường là những tương tác rất nhỏ


Hàn Quốc gây ấn tượng với tôi bởi sự tiện lợi: phương tiện công cộng, cửa hàng tiện lợi, biển chỉ dẫn và nhiều dịch vụ hỗ trợ du khách. Nhưng sau bốn chuyến đi, tôi nhận ra những ký ức ở lại lâu nhất lại thường bắt đầu từ những điều rất nhỏ.

Đó có thể là khi một người lạ dừng lại để chỉ đường, dù hai bên không nói cùng một ngôn ngữ. Đó cũng có thể là một nhân viên cửa hàng kiên nhẫn giải thích, một người dân giới thiệu món ăn hay một lời chào ngắn trong lúc tôi đang loay hoay tìm địa điểm.

Tôi nhớ một lần ở Incheon khi muốn trải nghiệm tuyến Wolmi Sea Train. Dù đã tìm đến ga đúng địa điểm, tôi vẫn khá lúng túng trước máy bán vé tự động vì giao diện và các lựa chọn không giống những gì tôi từng sử dụng trước đó.

Sau vài phút loay hoay, tôi quyết định nhờ sự giúp đỡ của một nhân viên nhà ga. Dù chúng tôi không giao tiếp bằng cùng một ngôn ngữ, anh ấy vẫn kiên nhẫn hướng dẫn từng bước, từ cách mua vé đến bước thanh toán. Nhờ sự hỗ trợ đó, tôi đã có thể tận hưởng một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất của chuyến đi - ngắm hoàng hôn buông xuống biển Tây Hàn Quốc.

=> VIDEO GHI LẠI MỘT SỐ KHOẢNH KHẮC TRẢI NGHIỆM TRÊN TÀU WOLMI SEA TRAIN



Đó là một việc rất nhỏ, nhưng lại khiến tôi cảm thấy yên tâm hơn khi du lịch ở một đất nước xa lạ. Những khoảnh khắc như vậy nhắc tôi rằng sự tử tế không nhất thiết phải đến từ những hành động lớn lao. Đôi khi, chỉ một vài phút giúp đỡ nhiệt tình cũng đủ để một du khách mang theo ấn tượng đẹp về một nơi rất lâu sau khi chuyến đi kết thúc.

5. Đi sâu quan trọng hơn đi nhiều


Ở những chuyến đầu tiên, tôi từng muốn đưa thật nhiều điểm đến vào lịch trình. Tôi sợ rằng nếu không ghé đủ các địa danh nổi tiếng, chuyến đi sẽ trở nên thiếu trọn vẹn.

Sau bốn lần đến Hàn Quốc, cách du lịch của tôi đã thay đổi.

Tôi bắt đầu dành nhiều thời gian hơn để đi bộ, quan sát và trải nghiệm một nơi thay vì vội vàng chuyển sang địa điểm kế tiếp. Tôi nhận ra một buổi sáng tại trang trại, một đoạn đường dưới hàng cây, một lễ hội địa phương hay vài phút ngồi yên trong không gian thanh tịnh cũng có thể tạo thành một câu chuyện đáng nhớ.


[VIDEO] Sống trọn từng khoảnh khắc tại Damyang 2026



Đi chậm giúp tôi chú ý đến những điều trước đây dễ bỏ qua: cách người dân sử dụng không gian công cộng, món ăn thay đổi theo từng vùng, sự khác biệt trong nhịp sống giữa thành phố lớn và khu vực nông thôn, hay cách truyền thống hiện diện trong đời sống hiện đại.

Tôi cũng không còn cảm thấy cần phải nhìn thấy toàn bộ Hàn Quốc trong một chuyến đi. Mỗi lần trở lại có thể là một chương mới. Việc để lại một số nơi cho hành trình tiếp theo không phải là điều đáng tiếc, mà chính là lý do khiến tôi vẫn mong muốn quay lại.

Hành trình vẫn còn tiếp tục


Bốn chuyến đi chưa đủ để tôi nói rằng mình hiểu Hàn Quốc. Ngược lại, mỗi lần trở lại lại khiến tôi nhận ra đất nước này còn nhiều vùng đất, con người và câu chuyện mà mình chưa từng biết đến.

Seoul giúp tôi cảm nhận nhịp chuyển động của một đô thị lớn, nơi quá khứ và hiện tại cùng tồn tại. Busan cho tôi thấy một thành phố lớn có thể mang hơi thở phóng khoáng của biển. Incheon giúp tôi nhìn xa hơn hình ảnh của một cửa ngõ quốc tế. Jeollanam-do đưa tôi đến gần thiên nhiên và đời sống địa phương, còn Nonsan mở ra một góc nhìn khác về những vùng đất ít xuất hiện trong các hành trình quen thuộc.

Tôi đã nhìn thấy Hàn Quốc trong ba mùa, nhưng mỗi mùa vẫn còn những điều chưa kịp khám phá. Tôi đã đến nhiều thành phố, nhưng mỗi nơi vẫn còn những con đường chưa từng bước qua.

Sau cùng, điều lớn nhất Hàn Quốc dạy tôi không phải là cách hoàn thành một lịch trình, mà là cách hiện diện trọn vẹn trong hành trình của mình: đi chậm hơn, quan sát kỹ hơn và sẵn sàng đón nhận những câu chuyện không có trong kế hoạch.

Có lẽ đó cũng là lý do sau bốn chuyến đi, Hàn Quốc đối với tôi vẫn không phải là một điểm đến đã cũ. Nơi đây vẫn giống như một cuốn sách còn nhiều trang chưa mở, và tôi biết mình vẫn muốn tiếp tục đọc.

uyen81@korea.kr

* Bài viết này đã được viết bởi một phóng viên danh dự của Korea.net. Đoàn phóng viên danh dự chúng tôi có mặt ở khắp nơi trên thế giới, và họ luôn nỗ lực để chia sẻ tình yêu và lòng nhiệt huyết đối với tất cả mọi thứ của Hàn Quốc với Korea.net.