Phóng viên danh dự

06.08.2026

Xem nội dung bằng ngôn ngữ khác
  • 한국어
  • English
  • 日本語
  • 中文
  • العربية
  • Español
  • Français
  • Deutsch
  • Pусский
  • Tiếng Việt
  • Indonesian
Các học viên rạng rỡ trong lễ tốt nghiệp khóa đầu tiên của Chương trình đào tạo Điều phối viên Y tế Quốc tế năm 2026. Ảnh: Viện Phát triển Nhân lực Y tế và Phúc lợi Hàn Quốc

Các học viên rạng rỡ trong lễ tốt nghiệp khóa đầu tiên của Chương trình đào tạo Điều phối viên Y tế Quốc tế năm 2026. (Ảnh: Viện Phát triển Nhân lực Y tế và Phúc lợi Hàn Quốc)



Bài viết từ Phóng viên danh dự Korea.net Nguyễn Thị Lan


Mỗi khi lớp có buổi học trực tiếp tại Seoul, chị Hà lại tạm gác những bộn bề thường ngày, khăn gói từ Mokpo lên thủ đô.

Quãng đường từ Mokpo đến thủ đô không hề ngắn. Sau một tuần bận rộn, chị vẫn bắt tàu hoặc xe lên Seoul, ngồi học cả ngày rồi lại trở về. Trong lớp còn có những học viên đến từ Busan, Gwangju và nhiều địa phương khác. Có người phải vượt hàng trăm kilômét chỉ để không bỏ lỡ một buổi học trực tiếp.

Những chuyến đi ấy khiến tôi hiểu rằng nhiều người đến với khóa đào tạo Điều phối viên Y tế Quốc tế (국제의료코디네이터) không phải để “học cho biết”. Họ đang đi tìm một nghề, hoặc ít nhất là tìm lời giải cho câu hỏi mình có thể làm gì trong lĩnh vực y tế quốc tế tại Hàn Quốc.

Tôi cũng là một trong số đó.

“Chân ướt chân ráo” bước vào lĩnh vực y tế


Tôi là người Việt Nam và đã sinh sống tại Hàn Quốc gần 10 năm. Sau khi học chuyên ngành Giáo dục tiếng Hàn, tôi muốn tìm một hướng đi có thể kết nối ba điều mình quan tâm: ngôn ngữ, y tế và công việc hỗ trợ người nước ngoài.

Những năm gần đây, du lịch y tế ngày càng nhận được nhiều sự quan tâm khi nhu cầu ra nước ngoài khám chữa bệnh và chăm sóc sức khỏe gia tăng. Hàn Quốc, với hệ thống y tế hiện đại và nhiều lĩnh vực điều trị có thế mạnh, cũng đang tích cực thu hút bệnh nhân quốc tế. Cùng với sự phát triển đó, nhu cầu về những nhân lực có khả năng kết nối bệnh nhân nước ngoài với các cơ sở y tế cũng ngày càng rõ nét.

Trong bối cảnh ấy, tôi biết đến khóa đào tạo Điều phối viên Y tế Quốc tế do Bộ Y tế và Phúc lợi Hàn Quốc tổ chức. Khi đăng ký, tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng mình sẽ được học thêm một số thuật ngữ y khoa và kỹ năng thông dịch trong bệnh viện.

Thế nhưng, càng học, tôi càng “vỡ lẽ” rằng biết ngoại ngữ mới chỉ là điều kiện khởi đầu.

Một điều phối viên y tế quốc tế không chỉ đứng cạnh bác sĩ để chuyển lời cho bệnh nhân. Họ phải hiểu kiến thức y học cơ bản, nắm được các quy định liên quan đến y tế, biết quy trình phục vụ bệnh nhân nước ngoài và phối hợp giữa bệnh viện với khách hàng quốc tế.

Nói cách khác, họ không chỉ “bắc cầu” ngôn ngữ mà còn phải nối liền những khoảng cách về thủ tục, hệ thống và văn hóa.

Theo chân bệnh nhân từ trước đến sau điều trị


Một người nước ngoài khi đến bệnh viện Hàn Quốc có thể lúng túng ngay từ bước đầu tiên: nên đến khoa nào, đặt lịch ra sao, cần chuẩn bị giấy tờ gì và chi phí dự kiến là bao nhiêu?

Trong quá trình khám, họ phải nghe tư vấn của bác sĩ, làm xét nghiệm, hoàn thành thủ tục hành chính và đưa ra những quyết định liên quan đến sức khỏe. Sau khi điều trị, họ vẫn có thể cần được hướng dẫn dùng thuốc, chăm sóc tại nhà hoặc đặt lịch tái khám.

Khóa học giúp tôi lần theo toàn bộ hành trình ấy, thay vì chỉ nhìn vào vài phút thông dịch trong phòng khám.

Nội dung chương trình bao gồm kiến thức y học cơ bản, pháp luật liên quan đến y tế, nghiệp vụ điều phối, chăm sóc bệnh nhân nước ngoài và cách ứng dụng trí tuệ nhân tạo trong công việc. Qua từng buổi học, bức tranh về nghề điều phối viên y tế quốc tế dần hiện ra rõ ràng hơn.

Tôi nhận ra rằng phía sau một lần khám bệnh tưởng chừng đơn giản là sự phối hợp của nhiều người và nhiều bộ phận. Người điều phối đứng ở giữa, vừa phải hiểu bệnh viện đang cần gì, vừa phải biết bệnh nhân đang lo điều gì.

Ngoại ngữ tốt chưa chắc đã “thạo” nghề


Trước đây, tôi từng cho rằng nếu sử dụng tiếng Hàn tốt và biết thông dịch thì đã có thể hỗ trợ bệnh nhân nước ngoài. Nhưng trong lĩnh vực y tế, dịch đúng từng câu chưa chắc đã đồng nghĩa với truyền đạt đúng toàn bộ vấn đề.

Một từ bị hiểu sai, một con số bị nghe nhầm hay một lời dặn bị bỏ sót đều có thể ảnh hưởng đến quá trình điều trị. Vì vậy, người điều phối không thể chỉ nhanh miệng, thạo lời mà còn phải cẩn trọng, bình tĩnh và có trách nhiệm với từng thông tin mình truyền đạt.

Công việc này cũng không phải lúc nào cũng có thể làm theo một khuôn mẫu có sẵn.

Có bệnh nhân hỏi đi hỏi lại không phải vì họ chưa nghe rõ, mà bởi họ đang sợ hãi. Có người chần chừ vì chưa quen với văn hóa bệnh viện Hàn Quốc. Cũng có người không biết nên tin vào thông tin nào khi phải đưa ra một quyết định quan trọng tại đất nước xa lạ.

Trong những tình huống như vậy, người bệnh cần nhiều hơn một bản dịch đúng nghĩa. Họ cần một người biết lắng nghe, giải thích và giúp họ gỡ từng “nút thắt” trong quá trình điều trị.

Những người không ngại đường xa


Nếu nội dung bài giảng giúp tôi hiểu nghề thì những người bạn cùng lớp lại giúp tôi hiểu giá trị của cơ hội này.

Trong lớp có người đã có kinh nghiệm làm việc, có người quan tâm đến hoạt động chăm sóc bệnh nhân nước ngoài, cũng có người giống tôi, đang dò từng bước trên một con đường nghề nghiệp mới.

Ấn tượng nhất với tôi vẫn là những học viên sống xa Seoul. Chị Hà ở Mokpo, còn những học viên khác đến từ Busan hay Gwangju. Mỗi buổi học trực tiếp là một lần họ phải sắp xếp công việc, thời gian và cả một hành trình dài.

Nhìn họ đều đặn có mặt trong lớp, tôi nghĩ đến câu “đi một ngày đàng, học một sàng khôn”. Nhưng với các anh chị ấy, đôi khi phải đi cả trăm kilômét mới đổi lại được một ngày học.

Sự nghiêm túc đó cũng khiến tôi phải tự nhìn lại mình. Tôi có tiếng Hàn, tiếng Việt và gần 10 năm trải nghiệm cuộc sống tại Hàn Quốc. Tuy nhiên, nếu muốn theo nghề, tôi vẫn cần bổ sung kiến thức y tế, khả năng xử lý tình huống và độ chính xác trong thông dịch.

Khóa học giúp tôi hiểu rằng từ “muốn làm” đến “làm được” vẫn còn một quãng đường dài.

Khóa học không phải “tấm vé thông hành”


Các học viên người Mông Cổ chụp ảnh lưu niệm cùng cán bộ phụ trách khóa đào tạo Điều phối viên Y tế Quốc tế. (Ảnh: Viện Phát triển Nhân lực Y tế và Phúc lợi Hàn Quốc)

Các học viên người Mông Cổ chụp ảnh lưu niệm cùng cán bộ phụ trách khóa đào tạo Điều phối viên Y tế Quốc tế. (Ảnh: Viện Phát triển Nhân lực Y tế và Phúc lợi Hàn Quốc)


Chương trình còn cung cấp nội dung định hướng nghề nghiệp và thông tin về việc giới thiệu, hỗ trợ học viên trong quá trình xem xét chuyển đổi sang thị thực E-7.

Đây là điểm được nhiều người quan tâm, nhưng cũng dễ tạo ra kỳ vọng quá lớn. Hoàn thành khóa học không có nghĩa học viên đương nhiên được nhận vào bệnh viện hoặc chắc chắn chuyển đổi được thị thực.

Khóa học có thể trao cho người học một chiếc “la bàn”, nhưng tự mình đi được bao xa vẫn phụ thuộc vào năng lực tiếng Hàn, kinh nghiệm, chuyên môn, nhu cầu tuyển dụng và điều kiện thị thực tại thời điểm nộp hồ sơ.

Theo chia sẻ của những người phụ trách, mức độ cạnh tranh khi ứng tuyển vào chương trình tương đối cao. Vì vậy, ứng viên cần chuẩn bị nghiêm túc cho phần phỏng vấn, thể hiện rõ lý do muốn theo học và kế hoạch sử dụng kiến thức sau khi hoàn thành khóa học.

Chỉ nói rằng mình yêu thích lĩnh vực y tế có lẽ chưa đủ. Người đăng ký cần cho thấy mình đã tìm hiểu về nghề và thực sự có ý định theo đuổi con đường này.

Một ngày học dài và một chặng đường còn dài hơn


Khóa học cũng có những điểm chưa thuận tiện. Phần lớn các buổi học diễn ra trực tuyến, thường kéo dài gần như cả ngày thứ Bảy, từ khoảng 9 hoặc 10 giờ sáng đến 5 giờ chiều.


Một trong những “đặc quyền” nho nhỏ của các buổi học trực tiếp là bữa trưa đủ chất, kèm cà phê và bánh ngọt để học viên nạp lại năng lượng. Ảnh : tác giả

Một trong những “đặc quyền” nho nhỏ của các buổi học trực tiếp là bữa trưa đủ chất, kèm cà phê và bánh ngọt để học viên nạp lại năng lượng. (Ảnh: Nguyễn Thị Lan)


Sau nhiều giờ ngồi trước màn hình, tôi thường bắt đầu “hụt hơi” vào cuối buổi, dù đã nạp đủ caffeine vào người. Tuy nhiên, chính hình thức trực tuyến lại giúp những học viên sống xa Seoul có thể theo học mà không phải di chuyển hàng tuần. Chỉ đến những buổi học trực tiếp, tôi mới cảm nhận rõ khoảng cách mà một số học viên phải vượt qua để đến lớp.

Chị Hà đi từ Mokpo, còn những học viên khác đến từ Busan hay Gwangju. Khi buổi học online kết thúc, mỗi người lại vội vã ra ga để kịp chuyến tàu trở về thành phố mình đang sống. Nhìn những cuộc hành trình ấy, tôi càng hiểu vì sao hình thức trực tuyến, dù đôi lúc khiến người học khó tập trung, vẫn là lựa chọn cần thiết đối với một lớp học quy tụ học viên từ nhiều địa phương.

Còn tôi trở về nhà tại Seoul với nhiều câu hỏi hơn so với ngày đầu tiên, nhưng con đường phía trước đã bớt mơ hồ.

Đối với tôi, giá trị lớn nhất của khóa học không nằm ở lời hứa “học xong có việc”. Chương trình giúp tôi hiểu nghề cần gì, nhìn lại những gì mình đã có và nhận ra những khoảng trống cần bù đắp. Từ đó, tôi biết cách vun trồng những “hạt mầm” của riêng mình để từng bước biến một hướng đi còn mơ hồ thành mục tiêu nghề nghiệp rõ ràng hơn.

Tôi hy vọng một ngày nào đó có thể kết hợp tiếng Việt, tiếng Hàn và kiến thức y tế để giúp bệnh nhân nước ngoài bớt lạc lõng khi bước vào bệnh viện Hàn Quốc.

Điều phối viên y tế quốc tế không chỉ chuyển một câu nói từ ngôn ngữ này sang ngôn ngữ khác. Họ là người giúp bệnh nhân vượt qua những “rào chắn vô hình” về ngôn ngữ, thủ tục và văn hóa.

Khóa học chưa đưa tôi đến ngay cánh cửa nghề nghiệp. Nhưng ít nhất, nó đã trao cho tôi chiếc chìa khóa đầu tiên.


Một học viên người Nga được vinh danh là Học viên tiêu biểu của khóa đào tạo Điều phối viên Y tế Quốc tế. Ảnh: Viện Phát triển Nhân lực Y tế và Phúc lợi Hàn Quốc

Một học viên người Nga được vinh danh là Học viên tiêu biểu của khóa đào tạo Điều phối viên Y tế Quốc tế. (Ảnh: Viện Phát triển Nhân lực Y tế và Phúc lợi Hàn Quốc)


uyen81@korea.kr

* Bài viết này đã được viết bởi một phóng viên danh dự của Korea.net. Đoàn phóng viên danh dự chúng tôi có mặt ở khắp nơi trên thế giới, và họ luôn nỗ lực để chia sẻ tình yêu và lòng nhiệthuyết đối với tất cả mọi thứ của Hàn Quốc với Korea.net.