Hàn Quốc có một câu tục ngữ: "Ngựa phải đến Jeju - Người phải đến Hanyang" (Hanyang là tên cũ của Seoul).
Câu nói này ngụ ý rằng ngựa có thể được ăn loại cỏ tốt nếu ở Jeju và con người sẽ được tiếp xúc với một môi trường giáo dục tốt hơn nếu ở Seoul, từ đó có thể suy ra ý nghĩa rộng hơn của nó. Từ câu nói trên cho thấy, môi trường và hoàn cảnh giáo dục tại đảo Jeju không thực sự tốt cho những thế hệ trước đây.
Tuy nhiên, có một cậu bé được sinh ra trong một gia đình nghèo trên đảo Jeju - người đã vượt qua những khó khăn để khẳng định bản thân. Lúc còn học tiểu học, vì nhà xa trường nên mỗi ngày cậu phải mất 2 giờ vượt qua các con đường núi hiểm trở để đến lớp. Cậu không có đồ chơi, không có sân chơi như các bạn bè khác. Nơi cậu thường chời đùa chỉ là những ngọn đồi ở chân núi Hallasan. Khi đã thấm mệt vì chạy chơi khắp các sườn núi, cậu bế nằm xuống và nhìn lên bầu trời trong xanh. Nhìn vào những chiếc máy bay bay trên bầu trời, cậu mơ ước trở thành một phi công.
Cậu bé thích ca hát. Năng khiếu, giọng hát tuyệt vời của cậu luôn gây ngạc nhiên cho mọi người xung quanh. Cậu bé luôn để lại ấn tượng tốt tại các buổi biểu diễn ở trường học hay các lễ hội. Tuy nhiên, cậu không dám mơ ước trở thành một ca sĩ vì thậm chí việc học tiếp lên cao cũng là một điều không dễ dàng gì với gia cảnh của cậu.
Cậu tốt nghiệp Trường trung học cơ sở Jeju và theo học tại Trường phổ thông Thương mại Jeju vào buổi tối. Ban ngày, cậu làm việc như một nhân viên tại trường trung học và có một công việc bán thời gian tại một hiệu sách vào buổi tối, khi cậu tham dự các tiết học. Học sinh tại trường thương mại có thể có cơ hội được giới thiệu việc làm sau khi tốt nghiệp. Tuy nhiên, cậu học sinh luôn mơ ước được tiếp tục học đại học, tuy rằng hi vọng đó rất xa vời. Cậu đã tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học, nhưng kết quả không tốt, không đủ để cậu có thể lựa chọn chuyên ngành mình muốn theo học. Cuối cùng, cậu chọn ngành xã hội học chỉ vì tiêu chuẩn của nó tương ứng với điểm số của mình.
Như tất cả các công dân Hàn Quốc nam khác, ông nhập ngũ trong những năm đại học của mình. Hầu hết những người trẻ tuổi trên đảo Jeju đều được chỉ định để phục vụ nghĩa vụ quân sự tại quê hương của họ. Tuy nhiên, ông đã được chỉ định đến một khu vực không quen thuộc trên vùng biển giữa một tỉnh miền Bắc trên bán đảo. Ông đã hoàn thành nhiệm vụ của mình tại sư đoàn 27 ở Hwacheon, tỉnh Gangwon.
Ông quay trở lại quê nhà sau khoảng ba năm. Ông đã suy nghĩ đến việc trở lại trường học, nhưng mọi người xung quanh lại đề nghị ông học nhạc. Họ nghĩ rằng sẽ thật là xấu hổ nếu để cho tài năng âm nhạc xuất sắc của mình bị chôn vùi. Lúc đầu, ông đã nghĩ rằng điều đó là không thể, nhưng cuối cùng ông đã bị thuyết phục. Vào năm 1985, ở độ tuổi 25, ông nhập học tại Học viện Giáo dục của Đại học Quốc gia Jeju. Đó là một sự khởi đầu rất muộn. Ông bắt đầu nghiệp đèn sách của mình châm hơn các sinh viên cùng khóa sáu đến bảy năm hoặc thậm chí tận một thập kỷ.
Hầu hết các sinh viên âm nhạc bắt đầu học từ rất sớm, thậm chí trước khi đi học mẫu giáo. Họ được học về nhạc cụ như piano và violin tại trường mẫu giáo và duy trì sự luyện tập trong suốt thời gian trung và cao học, tất cả để có thể được vào học tại một trường đại học âm nhạc. Ông đã bỏ qua điều kiện tiên quyết đó và phải mất khoảng 12 năm để có thể vào học một trường đại học nhạc, chuyên ngành thanh nhạc.
Sau rất nhiều khó khăn vất vả, cuối cùng ông cũng tốt nghiệp trường đại học âm nhạc và có cơ hội trở thành một giáo viên dạy nhạc tại một trường trung học công lập. Đó là một công việc hấp dẫn, đảm bảo việc làm và cuộc sống ổn định cho đến tuổi 63. Nhưng ông đã từ chối thỏa thuận này và ném mình vào một biển cạnh tranh. Năm 1992, ông rời Rome, nơi có rất nhiều ca sĩ opera, thời điểm đó ông đã 32 tuổi. Không có bất kỳ mối quan hệ hoặc nền tảng nào để giúp đỡ, ông đã thử thách bản thân với những khó khăn chồng chất. Ông đã phải làm việc như một hướng dẫn viên du lịch trong một thời gian dài ở Italy để kiếm sống và để duy trì việc học ở đây. Sau những khó khăn như vậy, cuối cùng ông đã trở thành một giáo sư âm nhạc tại Đại học Keimyung ở Daegu. Có thể đạt được vì trí này khó khăn giống như chui qua lỗ kim, ngay cả đối với sinh viên tốt nghiệp từ các trường đại học cao quý. Và người làm được điều này chính là Kim Seoung-cheol, một ca sĩ giọng nam trung.
Korea.net đã có buổi trao đổi với Kim Seung-cheol để nghe ông chia sẻ về niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống cũng như những thành tựu đã đạt được khẳng định tên tuổi của ông bây giờ.
Giọng nam trung Kim Seoung-cheol nói về cuộc sống của mình thay đổi hoàn toàn sau khi ông bắt đầu học nhạc. Ông nói rằng ông không bao giờ tưởng tượng mình sẽ trở thành một ca sĩ khi còn trẻ.
Chúng tôi đã nghe rất nhiều bài hát của giáo sư như "Sewol," hoặc "A Time Long" bằng tiếng Anh. Lời bài hát dường như phản ánh cuộc sống của chính giáo sư. Vậy xin giáo sư vui lòng cho chúng tôi biết đôi nét về bài hát này. Lời bài hát như sau:
Khi được hỏi ước mơ của bạn là gì / Tôi chỉ cần nhìn lên bầu trời
Một chút mây trôi đi / bầu trời đầy gió
Nhìn lại dọc theo con đường / có những lúc tôi đã có một giấc mơ
Đến với một chiếc diều / Đôi mắt tôi tràn ngập lệ rơi
Ahh / Tôi thả diều / Tôi mơ ước được bay trên bầu trời
Toàn bộ thế giới / Toàn bộ thế giới /ngập tràn với những ước mơ của tôi
Tìm kiếm ý nghĩa của tình yêu / ý nghĩa của cuộc sống / ý nghĩa của cuộc sống để theo đuổi một giấc mơ
Tất cả mọi thứ chuyển dộng cùng với thời gian / Đôi mắt tôi long lanh nước.
Bất cứ khi nào tôi hát bài hát này, tôi cảm thấy như thể nó là cuộc sống của tôi. Tôi có thể thấu hiểu những lời bài hát. Đây là một ca khúc pop được sản xuất bởi nhà soạn nhạc Lee Yo-seop. Tôi đã rất ấn tượng khi nghe qua giai điệu từ khi nó còn chưa được biết. Tôi phối khí và tạo ra một ca khúc hoàn chỉnh.
Bài hát này rất có ý nghĩa với cá nhân tôi, vì đây là bài hát đầu tiên tôi biểu diễn ở Rome. Các khán giả rất yêu thích nó. Rất nhiều nhạc sĩ đánh giá cao về bài hát. Tôi cũng biểu diễn nó khi tôi trở lại Hàn Quốc tại một số sự kiện opera, và người hâm mộ ở đây cũng rất yêu thích. Bây giờ, nó được coi là bài hát đại diện của tôi.
Tôi có một giấc mơ là được bay trên bầu trời ... Lời bài hát như chạm tới trái tim người nghe. Vậy ước mơ của giáo sư khi còn trẻ là gì? Tôi không có bất cứ ước mơ nào khi tôi còn là một đứa trẻ. Sống trong hoàn cảnh nghèo khó, tôi thậm chí không thể tưởng tượng được việc mình sẽ trở thành sinh viên thanh nhạc. Tôi thường dạo chơi xung quanh núi Hallasan và ngước nhìn lên bầu trời, mong ước mơ hồ rằng mình sẽ trở thành một phi công không quân. Tuy nhiên, hoàn cảnh gia đình đã không cho phép tôi theo đuổi giấc mơ đó. Tôi quyết định học trường Trung học Thương mại Jeju vào ban đêm, một sự lựa chọn phù hợp cho hoàn cảnh bản thân. Tôi làm việc như một nhân viên tại trường và cũng đã làm việc tại một cửa hàng sách vào ban ngày. Tôi nghĩ rằng làm vậy sẽ giúp tôi có nhiều thời gian để học và đọc thêm sách tại cửa hiệu , nhưng tôi đã không bao giờ có thể làm như vậy. Tôi luôn luôn bận rộn giao hàng hoặc đóng gói sách, dọn dẹp cửa hàng...
Điều gì làm giáo sư bắt đầu theo đuổi sự nghiệp âm nhạc? Tôi theo học tại khoa xã hội học tại Đại học Quốc gia Jeju năm 1981 đơn giản chỉ vì điểm số của tôi tương ứng với tiêu chí chấp nhận của khoa. Một thời gian sau, tôi nhập ngũ. Sau khi phục vụ trong quân đội, cuộc sống của tôi hoàn toàn thay đổi. Một số người quen của tôi, trong đó có Bộ trưởng Jo Yeong-rae và nghệ sĩ piano mà tôi gặp tại nhà thờ Jeju Seongan, đã nghe giọng hát của tôi và đề nghị tôi học nhạc. Tôi không muốn từ chối đề nghị của họ. Chỉ còn 60 ngày nữa là đến kỳ thi. Tôi gần như sống trong thư viện và nghiên cứu suốt cả ngày. Ở thư viện cả ngày cả đêm liên tiếp như vậy có lẽ tôi bị tổn hại hệ thống miễn dịch nên ngay sau đó tôi bị viêm gan cấp tính. Tôi đã phải nằm viện khoảng 20 ngày.
Cha tôi qua đời khi tôi đang phục vụ trong quân đội. Mẹ nuôi dưỡng cả năm anh chị em chúng tôi - bốn người con trai và một con gái - một mình. Chúng tôi không đủ khả năng để chi trả phí y tế. Và điều kỳ diệu đã đến với tôi khi tôi gặp được chuyên gia thần kinh tâm thần học Yoo Soon-hyung, người cũng là một ca sĩ opera nghiệp dư. Giáo sư Yoo có rất nhiều bản ghi cổ điển và những tác phẩm hiếm từ rất lâu đời. Ông đã giúp tôi rất nhiều, không chỉ điều trị y tế, mà còn trong việc gây dựng sự nghiệp âm nhạc của tôi. Ông là một trong những người quan trọng nhất trong cuộc sống của tôi. Nhờ ông, tôi đã có thể có cơ hội tìm hiểu, tiếp xúc với rất nhiều lĩnh vực khác nhau.
Ca sĩ giọng nam trung Kim Seoung-cheol về việc ông bắt đầu sự nghiệp âm nhạc một cách muộn màng ở tuổi 25, về cuộc sống học tập ở Ý và về những gì ông đã đạt được cho đến thời điểm này.
Đối với kỳ thi thực tế, tôi đã viết phiên âm tất cả lời các ca khúc Y bằng tiếng Hàn Quốc và ghi nhớ tất cả chúng. Cuối cùng, tôi cũng đã thi đỗ Học viện Giáo dục của Đại học Quốc gia Jeju năm 1985, chuyên ngành thanh nhạc. Tôi là một trong bốn người thi đỗ. Mặc dù vậy, tôi cũng không thể bương lỏng bản thân. Những bài học âm nhạc chuyên nghiệp đã bắt đầu, nhưng tôi không có kiến thức âm nhạc căn bản ở các lĩnh vực. Tôi thậm chí còn không thể phân biệt và đọc bản nhạc. Tôi không biết làm thế nào để chơi piano, một kỹ năng cơ bản cho ngành âm nhạc. Tôi quyết định bảo lưu một năm và bắt đầu học lại các kỹ năng cơ bản.
Thật sự là một điều may mắn khi trước tốt nghiệp tôi đã có thể hát solo trong dàn hợp xướng, nơi tôi hát giọng bass (trầm). Dàn hợp xướng gồm các thành viên đến từ các đoàn ở Seongnam, Anyang và Bucheon. Tất cả mọi người trong nhóm đã rất ngạc nhiên vì sao một sinh viên chưa tốt nghiệp Đại học Quốc gia Jeju lại được trao một vai trò lớn như vậy. Chỉ khoảng một tháng trước khi buổi biểu diễn của dàn hợp xướng diễn ra, tôi có cơ hội để trở thành giáo viên tại Trường Trung học Jeongok ở tỉnh Gyeonggi sau khi tốt nghiệp. Đó là một cơ hội tuyệt vời cho tôi để trở thành một giáo viên dạy nhạc. Tôi thích cả hai: trở thành một giáo viên âm nhạc và trở thành một thành viên của dàn hợp xướng. Sau khi suy nghĩ rất lâu, tôi quyết tâm trở thành một giáo viên.
Tại thời điểm đó, tôi đang hẹn hò với người vợ hiện tại của mình. Chúng tôi đã gặp nhau tại nhà thờ. Cô ấy thường nói với tôi rằng cô ấy sẽ gửi tôi ra nước ngoài để nghiên cứu âm nhạc vào một ngày nào đó. Một ngày nọ, khi tôi đang làm việc tại Trường Trung học Jeongok, cô ấy đã mang đến cho tôi một loạt các tài liệu và thông tin về Italy, đất nước mà cô ấy đã từng theo học trước đó. Tôi đã từ bỏ công việc giảng dạy trong khoảng hai năm và đã bay tới Italy.
Cuộc sống ở Italy của giáo sư đã trôi qua như thế nào? Giáo sư có gặp khó khăn gì không? Đó là những ngày tháng thiếu thốn của chúng tôi. Khi đến Rome, vợ tôi bắt đầu làm việc tại nhà hàng Seoul, nơi phục vụ các món ăn Hàn Quốc. Cô ấy phải rửa chén trong những ngày dài. Các nước rửa chén ngấm vào quần áo và gây ra những chỗ nhiễm trùng trên bụng cô ấy. Khi đó, do nghèo khổ, chúng tôi hoàn toàn phải sống dựa vào nhau. Khi ở Rome, chúng tôi đã có đứa con đầu lòng. Có lẽ là do sức khỏe yếu, vợ tôi bị ốm nghén từ những giai đoạn đầu tiên của thai kỳ cho đến khi sinh. Đứa nhỏ giống hệt như tôi, bây giờ là sinh viên năm thứ tư khoa sân khấu điện ảnh tại Đại học Chung-Ang. Con bé cũng rất quan tâm đến nhạc kịch.
Giáo ưu có lẽ đã rất khó khăn trong việc trở thành một phần của cộng đồng nghệ thuật. Ông nghĩ tại sao mình có thể trở thành một giáo sư trong khi có rất nhiều ứng cử viên khác có trình độ đại học hoặc cao hơn? Là một người theo đạo Kitô, tôi luôn luôn cảm tạ Chúa đã dẫn đường cho tôi. hay theo một quan điểm thực tế hơn, tôi nghĩ Rome đã cho tôi rất nhiều cơ hội. Họ không quan tâm về việc tôi có hay không nền tảng học vấn, kinh nghiệm hay giải thưởng đạt được tại các cuộc thi âm nhạc. Họ chỉ hỏi tôi những gì tôi đã làm và những gì tôi có thể làm tốt. Tôi hoàn toàn có thể có được một cơ hội để đứng trên sân khấu, miễn là tôi chuẩn bị sẵn sàng.
Lúc đầu, tôi chỉ định học ở Ý 5 năm. Tuy nhiên về sau tôi quyết định sẽ ở lại lâu hơn, bởi vậy tôi phải kiếm tiền để trang trải chi phí. Tôi bắt đầu làm công việc của một hướng dẫn viên du lịch cho du khách Hàn Quốc. Tôi đã nghiên cứu trong suốt thời gian đi lại giữa các địa điểm. Theo cách đó, tôi làm việc vào ban ngày và nghiên cứu về opera vào ban đêm, lặp lại công việc đó như một thói quen hàng ngày. Khi ở Rome, tôi đã tốt nghiệp một số các khóa học chuyên nghiệp tại các tổ chức âm nhạc.
Vào cuối năm 1997, Hàn Quốc rơi vào cuộc khủng hoảng tài chính và số lượng khách du lịch Hàn Quốc đến Rome đặc biệt giảm. Tôi đã phải tìm một cách khác để kiếm tiền, đó là tham gia các cuộc thi âm nhạc. Tôi ít nhiều giành được khoảng 20 giải thưởng tại một số sự kiện. Việc luôn tâm niệm rằng mình cần phải giành chiến thắng trong cuộc thi có thể giúp tôi tập trung tốt hơn vào buổi biểu diễn so với những đối thủ cạnh tranh khác. Tôi đã đi rất nhiều vùng trong khuôn khổ hành trình của các cuộc thi âm nhạc chỉ với chiếc nồi cơm điện nhỏ của mình.
Sau đó, tôi nhận được một loạt các cuộc gọi từ một số công ty quản lý. Họ có xu hướng tin tưởng những thông tin đáng tin cậy. Vào thời điểm đó, tôi may mắn gặp Giuseppe Taddei (1916-2010), một bậc thầy nổi tiếng trong thế giới opera. Ông ấy biết tôi gặp vấn đề về kinh tế và đã giảng cho tôi những bài học miễn phí, một điều không thể xảy ra ở Hàn Quốc. Nhờ có ông, tôi bắt đầu tích tham gia các buổi biểu diễn, kể cả ở nhà hát ngoài trời Verona.
Giáo sư Kim Seoung-cheol của Đại học Keimyung hy vọng rằng ông có thể truyền lại hi vọng và ước mơ trong tim các sinh viên của mình.
Tôi cũng dần được biết đến tại Hàn Quốc. Năm 2001, tôi được Nhà hát Quốc gia Hàn Quốc mời đóng vai Boccanegra trong vở nhạc kịch "Simon Boccanegra" được trình diễn trong khuôn khổ lễ kỷ niệm 100 ngày mất của Giuseppe Verdi. Có ba ca sĩ đóng vai nhân vật chính. Người đầu tiên được giao những phân đoạn mở màn đã gặp vấn đề với cổ họng. Sau những cảnh đầu tiên, ông đã phải bỏ cuộc và rời khỏi sân khấu. Đang thưởng thức màn trình diễn như một khán giả, tôi bất ngờ bị gọi. Tôi thay đổi trang phục, trang điểm và chuẩn bị trong một thời gian rất ngắn và xuất hiện trên sân khấu. Có thể giọng hát của tôi tương đối rõ ràng và sâu sắc hơn so với người ca sĩ đầu tiên nên đã được đón nhận nồng nhiệt. Tôi nghĩ rằng trong khoảng thời gian ở Rome của mình, mọi việc xảy đến với tôi đều giống như những phép màu.
Năm 2011, tôi nhận được visa ở Ý dành cho ca sĩ và đã ký hợp đồng biểu diễn tại nhà hát Verona. Thị thực chỉ cho phép tôi ở lại trong nước đúng với khoảng thời gian như ghi trên hợp đồng. Mỗi hợp đồng đã cho tôi quyền được ở trong nước với khoảng thời gian trung bình một hoặc hai tháng. Tôi buộc phải tìm kiếm những hợp đồng mới ngay khi hoàn thành hợp đồng cũ. Tôi đã sống như thế trong khoảng hai năm. Nhờ điều kiện như vậy, tôi đã làm việc chăm chỉ và có kinh nghiệm rất nhiều. Tuy nhiên, bởi vì quá khó khăn, tôi quyết định trở về Seoul vào năm 2004.
Trở về quê nhà, tôi đã có thể tham gia vào một số chương trình lớn, bao gồm cả "Nabucco", "La Boheme" và "Il Trovatore". Sau đó, tôi được mời đến làm việc như một giáo sư tại Đại học Hanyang trong một năm. Một ngày nọ, tôi thấy tin tìm kiếm người đảm nhận công việc của một giáo sư âm nhạc tại Đại học Keimyung. Tôi không mong đợi quá nhiều vì có quá nhiều ứng viên có trình độ học vấn cao hơn và nhiều kinh nghiệm, nhưng bất ngờ là tôi đã lọt qua vòng xét tuyển hồ sơ. Khi tôi có mặt tại trường cho kỳ thi thực tế, tôi đã gặp khoảng 20 ứng viên khác. Họ đã chết lặng khi nghe nói rằng tôi học tại Đại học quốc gia Jeju. Cuối cùng, tôi là người được thông qua. Tôi bắt đầu công việc giảng dạy sinh viên từ tháng 3 năm 2006.
Ông muốn nhắn nhủ những thông điệp gì tới khán giả thông qua các tác phẩm của mình? Nhà hát rất tối, nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy khuôn mặt của khán giả từ trên sân khấu. Tôi luôn muốn trao đổi với họ thông qua ánh mắt. Tôi luôn cố gắng để hát như thể tôi đang có một cuộc nói chuyện với những người nghe. Tôi hy vọng sẽ truyền tải được cho khán giả những cảm xúc và thông điệp mà các nhà soạn nhạc, viết lời gửi gắm trong các ca khúc. Tất nhiên, giọng hát rất quan trọng đối với người ca sĩ, nhưng tôi tin tưởng mạnh mẽ rằng chúng ta hoàn toàn có thể giao tiếp với khán giả thông qua đôi mắt. Tôi cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết khi nghĩ rằng mình đang kết nối với khán thính giả.
Chúng tôi tin rằng các giai điệu và âm thanh đẹp là một phương tiện kết nối các ca sĩ và khán giả. Tuy nhiên, với lời bài hát được viết bằng một ngôn ngữ nước ngoài, có thể có một khoảng cách trong giao tiếp và sự hiểu biết. Giáo sư làm thế nào để có thể khắc phục vấn đề đó? Các tác phẩm giao hưởng dành cho dàn nhạc không có lời bài hát. Tôi nghĩ rằng opera là một phần mở rộng của điều đó. Tất cả chúng ta có thể hiểu nó với chỉ một từ, sắc thái và biểu hiện trên khuôn mặt nếu đó là lời khen ngợi hay chửi thề. Tôi tin rằng âm nhạc có sức mạnh để diễn tả cảm xúc của hạnh phúc và nỗi buồn. Tôi luôn luôn buộc bản thân mình tìm hiểu làm thế nào để bày tỏ cảm xúc của mình tốt hơn. Đó chưa bao giờ là điều dễ dàng.
Giáo sư nghĩ mình đã làm được việc gì tốt nhất từ trước đến nay? Tôi đã ra mắt tại châu Âu vào năm 1999. "Nabucco" - tác phẩm đầu tiên của tôi ở châu Âu là tác phẩm đáng nhớ nhất trong cuộc đời của tôi. Tuy nhiên, vai diễn yêu thích của tôi là ở vở "Simon Boccanegra." Tôi bị thu hút mãnh liệt và bị ảnh hưởng bởi nhân vật chính cũng như những khó khăn mà nhân vật chính trải qua.
Giáo sư Kim Seoung-cheol nhấn mạnh rằng các ca sĩ không nên chỉ sử dụng micro và phải luôn luôn cố gắng để giao tiếp với khán giả của mình.
Hiện nay, thị trường âm nhạc cổ điển đang có dấu hiệu suy giảm. Nhiều ca sĩ và nghệ sĩ lựa chọn thể hiện các tác phẩm thể loại khác để giao tiếp tốt hơn với khán giả của mình. Giáo sư có từng thử làm như vậy? Tôi tin rằng không có ranh giới rõ ràng trong âm nhạc. Tôi không đồng ý rằng thị trường âm nhạc cổ điển đang bị thu hẹp lại. Tôi nghĩ rằng các thể loại khác đã mở rộng rất nhiều. Âm nhạc cổ điển là một thể loại nhạc đòi hỏi một sân khấu tuyệt vời và một dàn nhạc lớn. Tôi chấp nhận rằng nó là một thể loại hầu như không thể được ưa chuộng bởi công chúng nói chung. Để chắc chắn, chúng ta cần phải nỗ lực để có thể gần gũi hơn với công chúng. Trong trường hợp đó, việc làm nhạc chéo có thể đóng một vai trò lớn. Nếu nó không phải chỉ là một trào lưu nhất thời, việc hội nhập và hợp tác giữa các thể loại khác nhau cũng là điều quan trọng. Cởi mở và hợp tác luôn luôn là việc tốt.
Tuy nhiên, tôi có một nguyên tắc nghiêm ngặt đối với bản thân mình rằng tôi sẽ không bao giờ lấy micrô xuống trong khi biểu diễn. Tôi có một niềm tin mạnh mẽ rằng các ca sĩ nên hát bằng một âm thanh lớn có thể đạt đến các góc xa nhất của sân khấu. Tôi đã dành cả cuộc đời mình để nghiên cứu âm nhạc và thanh nhạc.
'Âm nhạc' đối với giáo sư là gì? Âm nhạc hoàn toàn thay đổi cuộc sống của tôi. Nó đã cho tôi những cơ hội huyền diệu. Khi tôi đang sống ở Wolpyeongdong trên đảo Jeju, tôi đi dọc theo con đường mòn ở chân núi Hallasan khoảng 4 giờ mỗi ngày. Đặt mình xuống một thảm cỏ xanh, tôi thường nhìn lên bầu trời. Tôi đã sống trong sự hài hòa với thiên nhiên. Chỉ có một vài cơ hội mỗi năm tôi có thể được ăn cơm trắng. Thay vào đó, chúng tôi phải làm no bụng mình với các loại ngũ cốc khác nhau hoặc khoai tây. Những điều mà tôi có ngày hôm nay là ngoài sức tưởng tượng của tôi. Trước khi tôi bắt đầu học âm nhạc, tôi đã từng thiếu tự tin. Âm nhạc đã thay đổi tôi. Âm nhạc là cuộc sống của tôi và số phận của tôi.
Ước mơ của giáo sư là gì? Tôi hiện đang có hai công việc, là một giáo viên và là một ca sĩ. Tôi muốn cải thiện giọng hát của mình tốt hơn. Tôi muốn trở thành một hình mẫu cho các sinh viên của tôi. Họ dường như có tinh thần rất thấp. Tôi hy vọng tôi có thể truyền lại niềm hy vọng và ước mơ của mình trong trái tim của họ.
* Vui lòng tải về các tập tin âm nhạc đính kèm dưới đây để nghe "Sewol"
Wi Tack-whan, Lee Seung-ah - Korea.net
Hình ảnh: Jeon Han
whan23@korea.kr